Bài Học Từ Chiếc Xe Rác

 Vietnamteambuilding,   Góc Suy Ngẫm,   19/11/2019
CUỘC SỐNG LÀ 10% NHỮNG GÌ XẢY RA VỚI ANH, 90% CÒN LẠI LÀ CÁCH ANH PHẢN ỨNG VỚI NÓ NHƯ THẾ NÀO

Hai mươi năm trước, khi ngồi ở băng ghế sau của chiếc taxi đang chạy trên đường phố New York. Chiếc xe chở tôi đang đi ở làn bên phải thì bất thình lình, một chiếc xe màu đen lao nhanh ra cắt ngang đường đi của chúng tôi. Bác tài xế taxi vội đạp phanh. Tiếng lốp xe rít lên trên mặt đường ken két và chiếc xe taxi đứng khựng lại, cách đuôi chiếc xe phía trước chỉ một đốt ngón tay.
Tôi choáng váng, không dám tin vào chuyện vừa xảy ra. Nhưng những gì diễn ra sau đó mới thật sự khiến tôi sững sờ. Người đàn ông điều khiển chiếc xe phía trước - người suýt chút nữa đã gây ra một vụ tai nạn nghiêm trọng - thò đầu ra cửa xe và lớn tiếng chửi bới bằng đủ lời lẽ thô thiển, tục tĩu.
Vậy mà bác tài đang chở tôi mỉm cười rồi vẫy tay chào tạm biệt gã lái xe kia. Tôi chú ý thái độ của bác - rất thân thiện. Tôi ngạc nhiên hỏi:
“Sao bác hiền thế? Gã đó suýt giết chết chúng ta mà”.
Bác tài trả lời, giọng bình thản:
Có những người giống như chiếc xe trở rác vậy. Họ chứa trong mình đầy rác rưởi, thất vọng, chán nản và tức giận . Và khi những thứ đó có nhiều, họ cần tìm một chỗ để trút bỏ chúng. Và đôi khi họ vứt chúng lên người anh. Nhưng anh biết gì không, anh không cần phải nhận chúng, anh chỉ việc vẫy tay chào, mỉm cười… chúc họ vui vẻ… và tiếp tục công việc của mình. Đừng nhận mớ rác rưởi này rồi đem đến cho người khác ở nơi làm việc… ở nhà hay ở phố. “Hãy yêu quý những người đối xử với anh đúng mực, và cầu nguyện cho những người không được như thế"
Cuộc sống là 10% những gì xảy ra với anh , 90% còn lại là cách anh phản ứng với nó như thế nào
Câu trả lời của người lái taxi làm tôi nảy sinh ý tưởng về điều mà tôi gọi là “Bài học diệu kỳ từ chiếc xe rác”. Tôi bắt đầu nghĩ: “Tôi có thường để cho những ‘chiếc xe rác’ ảnh hưởng đến cuộc sống của mình không? Và tôi có thường nhận lấy mớ ‘rác rưởi’ này rồi mang đến phát tán tại nơi làm việc, ở nhà, hay trên đường phố không?”. Rồi tôi tự nhủ tôi không muốn “làm bẩn” cuộc sống của người khác, tôi cũng không muốn hứng “rác” của bất kỳ ai. Với phương châm sống như vậy, cuộc sống của tôi đã có những thay đổi tích cực đáng kể.
Khi viết quyển sách này, tôi đã ấp ủ nhiều dự định. Mục đích của tôi là mong bạn không bị những nguyên nhân vụn vặt cản trở con đường hoàn thiện bản thân. Tôi muốn bạn biết cách bỏ qua những điều tiêu cực nằm ngoài tầm kiểm soát của mình. Tôi muốn bạn hãy trân trọng những điều tốt đẹp đang hiện hữu trước mắt.

 bài học từ chiếc xe rác

Phụ lục